Tân Bình công chúa đang nghĩ ngợi thì thấy một kỵ sĩ phi ngựa tới trên con đường khác. Người trên ngựa không ai khác, chính là Tô Tử Tịch.
“Tô Tử Tịch lại trở về từ một hướng khác, đúng là uổng phí hảo ý của ngươi rồi.” Tân Bình công chúa đến gần cửa sổ, trong lòng vẫn còn tức giận, lại có chút khó hiểu nên cố ý nói với Phương Chân như vậy.
Chẳng đợi Phương Chân mở lời, Tô Tử Tịch đã thúc ngựa đến gần Tân Bình công chúa rồi dừng lại. Lầu hai của tửu lâu không cao, có thể nhìn rất rõ. Chỉ thấy một vật được bọc trong vải dầu bị ném thẳng từ trên ngựa vào trong tầm mắt của Tân Bình công chúa.
“Công chúa, món quà này xin người nhất định nhận lấy, xem như là lời tạ lỗi của ta!”




